Màu Trắng – Màu Sắc Tinh Khôi

Mỗi người chúng ta có một màu sắc tượng trưng cho bản thân, có người yêu thích sự lãng mạn của màu hồng mộng mơ, có người lại thích sự tươi mới của màu vàng trong nắng. Và có những người lại đem lòng mình yêu màu trắng tinh khôi. Nếu bạn là người yêu thích gam màu trong trẻo, tinh tế ấy thì đừng bỏ qua những câu thơ được tuyển chọn hay nhất về màu trắng dưới đây nhé!

Những Bài Thơ Về Màu Trắng Hay Nhất

Xưa nay, chúng ta đều nghĩ màu trắng là một màu đơn giản, tuy nhiên nó lại mang rất nhiều ý nghĩa. Màu trắng đại diện cho sự tự do, cho hòa bình, không chỉ vậy nó còn gợi cho ta cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. Phải chăng chính vì ý nghĩa đó mà thơ về màu trắng cũng mang đến một nét đặc trưng riêng. Cùng tham khảo những bài thơ hay nhất về màu trắng dưới đây nhé!

Những bài thơ về màu trắng hay nhất 2

Màu Trắng Mộng Mơ (Lê Cảnh Tiến)

Tình xuân chưa vẹn trắng khoang lòng
Trắng nỗi đêm buồn lạnh hẻm đông
Trắng cả vần thơ dài chuỗi hẹn
Trắng từng giọt tửu đắng ngày mong
Trắng câu tình muộn chiều bên biển
Trắng mảnh thu vàng buổi cận sông
Trắng những hôm chờ mây ngủ rụng
Rồi xao xuyến dạ ngẩn ngơ lòng.

Màu Trắng Trinh Nguyên (Cát Phong)

Em bước xuống, đời là trang giấy trắng
Chưa lần yêu nên chưa biết muộn phiền
Ta bước xuống, vũng đời bao sầu đắng
Mãi đứng nhìn lên giấy trắng tinh nguyên

Em bước xuống, ngỡ ngàng còn in vết
Nét thơ ngây trong áo trắng mây trời
Bóng thời gian huyền diệu thoáng ngừng trôi
Em bước xuống, đau từng viên đá cuội

Em bước xuống, đêm hồng màu mắt thỏ
Phố trăng thề say giấc mộng băng trinh
Ngàn sao xa mang tư tưởng ngục hình
Em bước xuống, đưa ta vào huyền thoại.

Áo Trắng (Huy Cận)

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong
Hôm xưa em đến, mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon
Em duyên đôi má nắng hoe tròn
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời
Hồn em anh thở ở trong hơi
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.

Áo Trắng (Trần Đình Thọ)

Lá biếc rủ nhau cùng ngó xuống
Cây xanh cũng đứng ngẩn ven đường
Huống chi anh trái tim người lớn
Đi theo em làm kẻ đáng thương

Đừng quay lại nhé em gái nhỏ
Cứ vô tư như tuổi của mình
Kẻo anh để dấu chân lãng tử
Lún xuống đường vì phải làm thinh

Em thánh thiện như thiên thần vậy
Áo trắng như mây gió phiêu bồng
Này em tôi mượn đôi tà áo
Để làm thơ chẳng biết được không.

Áo Trắng Ngày Nao (Bạch Loan)

Trời thu lãng đãng, dạ buồn vương
Áo trắng ngày nao trắng vỉa đường
Gió thoảng đôi tà khơi ước mộng
Hoa rơi trăm đóa toả thu hương
Bềnh bồng tóc xõa bên khung cửa
Thơ thẩn cây si trước cổng trường
Tuổi ngọc một thời, ơi tuổi ngọc
Xa vời như bóng nhạn trong sương!

Thời Áo Trắng (Nhất Thiên Phương)

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đường về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đường về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đường về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Những bài thơ về màu trắng hay nhất 3

Những Bài Thơ Về Màu Váy Trắng Làm Xao Xuyến Người Đọc

Khi nhắc đến màu váy trắng bạn thường nghĩ đến điều gì? Một tà áo dài trắng thiết tha? Một chiếc váy bồng bềnh trong nắng hay hình ảnh chiếc váy cưới đẹp nhất trong đời của một người phụ nữ? Cùng “thả mình” vào những vẫn thơ về màu trắng hay nhất dưới đây nhé!

Những bài thơ về màu trắng hay nhất 4

Áo Trắng (Huy Cận)

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong
Hôm xưa em đến, mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon
Em duyên đôi má nắng hoe tròn
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời
Hồn em anh thở ở trong hơi
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay

Áo Trắng (Trần Đình Thọ)

Lá biếc rủ nhau cùng ngó xuống
Cây xanh cũng đứng ngẩn ven đường
Huống chi anh trái tim người lớn
Đi theo em làm kẻ đáng thương

Đừng quay lại nhé em gái nhỏ
Cứ vô tư như tuổi của mình
Kẻo anh để dấu chân lãng tử
Lún xuống đường vì phải làm thinh

Em thánh thiện như thiên thần vậy
Áo trắng như mây gió phiêu bồng
Này em tôi mượn đôi tà áo
Để làm thơ chẳng biết được không

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đường về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Áo Trắng Ngày Nao (Bạch Loan)

Trời thu lãng đãng, dạ buồn vương
Áo trắng ngày nao trắng vỉa đường
Gió thoảng đôi tà khơi ước mộng
Hoa rơi trăm đóa toả thu hương
Bềnh bồng tóc xõa bên khung cửa
Thơ thẩn cây si trước cổng trường
Tuổi ngọc một thời, ơi tuổi ngọc
Xa vời như bóng nhạn trong sương!

Thời Áo Trắng (Nhất Thiên Phương)

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đường về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đường về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Những bài thơ về màu trắng hay nhất 5

Một Số Bài Thơ Ngắn Về Màu Trắng

Cảm thơ là một trong những cách giúp ta xua đi những phiền lo trong cuộc sống. Nếu một ngày bạn cảm thấy áp lực với những gì mình trải qua thì hãy tìm đọc một số bài thơ về màu trắng dưới đây nhé! Chắc chắn những vẫn thơ màu trắng sẽ mang đến nhiều niềm vui cho bạn hoặc ít nhất là đem đến cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng.

Màu Trắng Hoa Quỳnh (Băng Nguyệt)

Trèo lên tận đỉnh thời gian
Vươn tay thả xuống một làn gió đêm
Quỳnh hương ngào ngạt môi mềm
Bồng bềnh mây trắng trải êm gối tình
Trăng lung linh nước lung linh
Quỳnh hương với gió tự tình bên nhau!

Rượu Màu Xanh, Màu Trắng, Màu Hồng (Mr. Smile)

Rượu màu xanh, rượu màu trắng, màu hồng
Ta nhìn vào cõi lòng Tâm tĩnh lặng
Ánh mắt thẫn thờ nhìn lên tượng Thánh
Có lẽ nào chăng Thượng Đế không còn?

Thơ Nhuộm Màu Trắng (Lá Chờ Rơi)

Trong ánh tơ vàng nhuộm cỏ hoa
Tình trăng vằng vặc chẳng phai nhòa
Thơ ai lắm Họa năm thành tám
Nghĩa bạn nhiều thương sáu bổ ba
Tha thướt thơ giăng tầng nguyệt khuyết
Vấn vương tình đọng ánh trăng tà
Trăng thơ nối nhịp cầu mai trúc
Rực rỡ trời thơ tựa ráng pha.

Áo Trắng (K)

Thì em áo trắng tinh khôi
Cài chi hoa đỏ cho người ta trêu
Qua đây khi phố đang chiều
Màu